¡Qué giro tan irónico y oscuro!. Câu chuyện của Steve McNeld dường như được lấy ra từ một câu chuyện ngụ ngôn hiện đại: bắt đầu bằng lòng tham và niềm vui với một di sản triệu phú, nhưng kết thúc bằng một bài học bất ngờ và châm chọc. Bà của anh, với một khiếu hài hước chua chát và một chút công lý thơ mộng, để lại cho anh những vật phẩm biểu tượng —gậy và hàm răng— thay vì tiền, kèm theo một bức thư chứa đựng sự châm biếm và trí tuệ.
Loại câu chuyện này hoạt động như một sự châm biếm về lòng tham và những kỳ vọng về di sản. Sự tương phản giữa bức ảnh ban đầu (hạnh phúc bên quan tài) và sự tiết lộ cuối cùng (tất cả được quyên góp cho từ thiện, ngoại trừ hai vật phẩm vô lý) biến câu chuyện thành một loại ngụ ngôn đương đại. Thông điệp rất rõ ràng: ai mong chờ làm giàu từ cái chết của người khác có thể kết thúc với không gì ngoài những kỷ niệm khó xử và một bài học đắng cay.